Hồi cấp 2 bạn bè dè bỉu tôi về việc suốt ngày nghĩ đến tiền, học chưa biết ra sao nhưng suốt ngày mở mồm ra là
“Tiền tiền, tiền và tiền “
Ờ đúng, hồi đó mình học cũng chẳng suất sắc bằng ai, và nếu xét theo cái nhìn xã hội “ Học giỏi thì sau này ra trường kiếm tiền tốt, giàu có “ thì mình chắc thuộc dạng ăn xin để sống vì năng lực học quá kém
Nhờ tham vọng suốt ngày tiền thì mình khởi nghiệp khá sớm, đi bán hàng, bưng vác, làm thuê, trả góp các khoá học…. Vào năm 19 tuổi
Và sau 3 năm thì mình thế nào? – “Giàu. Cuộc sống mơ ước từ nhỏ, có nhà, có xe,…. “
Khoan đã, trên là có là điều bạn nghĩ khi bạn theo dõi tôi suốt thời gian qua?
Nhưng thực tế tôi không giàu! Bạn không nghe nhầm đâu, tôi không hề giàu và gánh thêm khoản Nợ nửa triệu đô La năm 22 tuổi và nếu ai đó nghĩ mình sợ rồi quay lại học hành tiếp đi rồi dần làm lại trả nợ thì sai rồi
Mình vẫn bướng thì thôi rồi, nợ vẫn thêm đôi tỷ, áp lực hồi cái tuổi đó là mỗi tháng 200-300tr trả nợ ( bằng lô đất Thanh Hoá bên mình đang bán ) tính ra tháng mình tiêu mất lô đất! Thời điểm đó.
Điều gì khiến 1 đứa năng lực học tập kém, trình độ học vấn khá bình thường như mình lại suốt ngày nghĩ về Tiền và nghiện kiếm Tiền đến vậy?
Đó là khi mình thấy tiền nó ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống gia đình mình. Từ việc của bố mẹ, tiền việc cơm áo gạo tiền, đến nỗi mình lên Đại học ko có nổi 7k để đi xe bus và cuốc bộ từ trường về nhà
Là những hôm mình nhìn thấy nhà mình không có tiền thì anh em xã hội cũng không coi ra gì
Chính là lúc mình thấy sự Bất lực của gia đình khi có người thân nằm viện mà không có tiền chi trả viện phí
Đến nay khi đi gặp bạn bè hay bất kỳ cuộc gặp gỡ nào mình luôn nói về tiền, chia sẻ về tiền nó ảm ảnh trong tâm trí mình từ nhỏ từ lúc còn chưa biết làm sao để kiếm nó
Vâng, ai đó nói mình thực dụng nhưng mình thấy mình thực tế thì đúng hơn
Không có tiền, mọi thứ như khép lại, không có tiền bạn chẳng là ai, không có tiền muốn làm gì cũng khó và thiếu nó bạn sẽ vất vả hơn rất nhiều
Cách đây vài tháng người thân mình nằm viện, bệnh khá năng, người nhà ai cũng lo lắng cho bệnh tình của ông… thời điểm đó mình đã chuẩn bị cho 1 tinh thần nếu bác sỹ có bảo “ Bệnh chữa được nhưng cần nhiều tiền “
Mình đủ tự tin mình nói rằng:” miễn là chữa được, tiền với con, cháu không vấn đề gì “
Khoảnh khắc đấy mình nhận ra bao nhiêu nỗ lực cố gắng của bản thân là sự chuẩn bị tốt nhất cho những sự kiện này
Với ai đó có thể tiền không quan trọng vì họ có quá nhiều tiền hoặc bằng lý do nào đó… nhưng với tôi tiền như một phần không thể thiếu trong cuộc sống này
Và chính bởi vậy nên với cá nhân mình rất trân trọng đồng tiền và bởi chính khách hàng của mình xung quanh cũng vậy.